VĂN HÓA TRÊN XE — 5 GIÁ TRỊ KHÔNG AI DẠY NHƯNG AI ĐI ĐỀU SỐNG
Có những thứ không ai in ra giấy. Không ai bắt phải học thuộc. Không có buổi training, không có slide PowerPoint, không có cam kết ký tên...
Vậy mà sau 16 ngày, ai bước xuống xe cũng mang theo nó về.
Mình gọi đó là văn hóa trên xe — thứ vô hình nhưng đậm đặc, thấm vào từng người trong đoàn Xuyên Việt Farmstay. Không phải vì mình giỏi đào tạo. Mà vì khi cả đoàn cùng đi qua đủ những khúc cua, đủ những đêm mưa, đủ những lần "không biết tối nay ngủ ở đâu"... thì cái gì giả tạo cũng rơi rụng hết. Còn lại là người thật, lòng thật, và những giá trị thật.
Hôm nay mình kể bạn nghe 5 khoảnh khắc. Mỗi khoảnh khắc là một giá trị. Không lý thuyết. Chỉ là cách cả đoàn đã SỐNG.
Yêu thương — đêm xe hỏng giữa rừng
10 giờ đêm. Đoạn đường rừng giữa hai tỉnh miền Trung. Trời tối đen như mực, chỉ còn ánh đèn pha rọi vào những gốc cây cong queo bên đường. Một xe trong đoàn báo hỏng — máy nóng, không đi tiếp được.
Lúc đó mình ngồi ở xe đầu, đã đi trước được khoảng 15 cây số. Bình thường ở Việt Nam, kiểu này người ta sẽ nhắn "anh em cứ đi tiếp đi, tụi này tự xử lý"... Nhưng cả đoàn không một xe nào đi tiếp.
Bốn xe phía sau dừng lại trước. Mình quay xe đầu lại. Cả đoàn tụ về một điểm giữa rừng. Có người mang nước, có người mang đồ ăn còn lại trong xe ra chia. Có anh là kỹ sư cơ khí xắn tay áo chui xuống gầm xe. Có chị bật đèn pin điện thoại đứng soi suốt hai tiếng đồng hồ. Có em trẻ nhất đoàn pha cà phê bằng bếp ga mini ngay vệ đường...
Không ai phàn nàn. Không ai hỏi "khi nào đi tiếp?". Không ai nhắc "tôi mệt rồi". Đến gần 1 giờ sáng xe mới chạy lại được, cả đoàn cùng tới điểm nghỉ lúc 3 giờ sáng.
Tin mình đi... yêu thương không phải lời nói. Là lúc bạn có thể đi tiếp mà bạn chọn đứng lại.
Thẳng thắn — buổi tối ngồi với chủ farm ở Tây Nguyên
Có một anh chủ farm mời cả đoàn ghé thăm mô hình. Anh đã đầu tư hơn 8 tỷ, làm được 3 năm, đẹp lắm. Bungalow gỗ, hồ cá koi, vườn rau hữu cơ... nhìn qua ai cũng tấm tắc.
Tối hôm đó ngồi giao lưu, anh hỏi: "Các anh chị thấy farm em thế nào? Cho em xin lời khuyên thật lòng."
Cả đoàn im lặng một lúc. Vì khen thì dễ. Nói thật thì không dễ.
Rồi mình lên tiếng trước. Mình nói thẳng: mô hình của em đẹp về xây dựng, nhưng SAI về định vị. Em đang làm "resort mini" trong rừng cà phê chứ không phải farmstay. Khách đến chỉ để chụp ảnh, không có trải nghiệm gì gắn với nông nghiệp. Cà phê thì em mua từ ngoài về pha, không phải từ vườn em. Như vậy em đang đốt tiền mỗi tháng để duy trì một mô hình không có hồn...
Anh ấy ngồi yên một lúc lâu. Rồi anh đứng dậy, bắt tay từng người trong đoàn. Anh nói: "Ba năm nay không ai dám nói với em câu này. Ai cũng khen. Cảm ơn các anh chị đã không nói dối em."
Thẳng thắn không phải để tỏ ra mình giỏi. Là để người đối diện được CỨU. Người trong bộ tộc Xuyên Việt Farmstay sống với nhau như vậy — không tô vẽ, không xã giao, không sợ mất lòng vì một câu thật lòng.
Khiêm nhường — anh doanh nhân ngồi xuống học ủ phân
Có một anh trong đoàn, doanh nhân lớn, công ty mấy trăm nhân viên, đi xe sang, ăn nói có học. Khi cả đoàn ghé một farm nhỏ ở miền Tây, ông chủ farm là một bác nông dân đã ngoài 60, da đen sạm, áo bạc màu, đang loay hoay với đống vỏ trấu và phân bò để ủ vi sinh.
Anh doanh nhân ngồi xuống cạnh bác. Không ngồi ghế, ngồi luôn xuống đất. Hỏi từng bước một: tỷ lệ trộn thế nào, ủ bao lâu, dấu hiệu gì là thành công, sai chỗ nào thì hỏng... Anh ghi chép vào sổ tay như sinh viên đại học năm nhất.
Bác nông dân lúc đầu còn ngại. Sau thấy anh nghe thật, hỏi thật, bác kể say sưa hai tiếng đồng hồ. Cuối buổi anh đứng dậy, phủi đất ở quần, chắp tay cảm ơn bác. Bác ngỡ ngàng — chưa từng có ai cảm ơn bác kiểu đó.
Cả đoàn không nói gì. Nhưng ai cũng nhớ khoảnh khắc đó.
Khiêm nhường không phải hạ thấp mình. Là biết đặt bản ngã xuống đúng chỗ để cái thật được đi vào. Một người ngồi xe sang đi học từ một người đi dép tổ ong — đó là cảnh đẹp nhất của một chuyến đi.
Kết nối sâu sắc — đêm bên bếp lửa, hai người lạ thành đối tác
Đêm thứ 9 của hành trình, đoàn nghỉ ở một farm trên Tây Nguyên. Bếp lửa giữa sân, cà phê nóng, đàn guitar, vài câu chuyện đời...
Có một chị làm nông sản hữu cơ ở miền Bắc. Có một anh làm du lịch trải nghiệm ở miền Trung. Trước chuyến đi, hai người chưa từng biết nhau. Cùng đăng ký, cùng lên xe, cùng đi gần 2.000 cây số mà chưa nói chuyện sâu.
Đêm đó, ngồi bên bếp lửa, chị kể về việc đang khó tìm đầu ra cho rau hữu cơ. Anh nói anh đang cần một nguồn cung sạch để phục vụ khách farm. Nói chuyện đến 2 giờ sáng. Sáng hôm sau hai người ngồi cùng xe, vẽ ra mô hình hợp tác trên giấy ăn.
Bốn tháng sau, mình nhận tin: hai người đã ký hợp đồng cung ứng dài hạn, doanh số tháng đầu tiên đã hơn 200 triệu.
Không có buổi networking nào giá trị bằng một đêm bếp lửa khi cả hai cùng mệt, cùng thật, cùng bỏ vai diễn xuống. Đó là cách "bộ tộc" Xuyên Việt Farmstay được dệt nên — không phải bằng danh thiếp, mà bằng những cuộc trò chuyện không có hậu trường.
Ai cũng là thầy — câu nói của bà cụ bán rau
Ở một khu chợ phiên miền núi, mình dừng đoàn lại nửa tiếng cho mọi người đi loanh quanh. Có một bà cụ ngồi bán rau, rổ chỉ vài bó cải, vài quả bí. Một em trong đoàn ngồi xuống mua, hỏi giá, hỏi cách trồng.
Bà cụ cười, móm mém nói: "Cô ơi, đất nó cũng như con người. Mình tử tế với nó thì nó cho mình ăn. Mình tham thì nó nghèo lại."
Em đó về xe, kể lại câu nói của bà cho cả đoàn nghe. Trên xe lặng đi một lúc lâu. Có anh tiến sĩ nông học cũng phải gật đầu — câu này không có trong giáo trình nào.
Ai cũng là thầy. Bà cụ bán rau dạy cả đoàn một bài học mà không trường lớp nào dạy được. Vì cái trí tuệ thật nó không nằm ở học vị — nó nằm ở những người đã sống đủ lâu trên một mảnh đất, đủ thật để hiểu đất, đủ tử tế để truyền lại bằng một câu rất ngắn.
Đây không phải quy tắc trên giấy
Năm giá trị này — yêu thương, thẳng thắn, khiêm nhường, kết nối sâu sắc, ai cũng là thầy — mình không in ra dán lên xe. Mình không bắt ai cam kết. Mình không có bài training nào dạy.
Vậy mà sau 16 ngày, ai cũng sống theo nó.
Vì văn hóa thật không phải thứ áp đặt từ trên xuống. Là thứ tự nhiên hình thành khi đủ người tử tế cùng đi đủ một quãng đường. Khi xe hỏng giữa rừng, khi gặp một bác nông dân, khi ngồi bên bếp lửa lúc 2 giờ sáng... thì cái thật trong mỗi người mới chảy ra.
Đó là lý do mỗi mùa Xuyên Việt Farmstay kết thúc, ai cũng nói câu giống nhau: "Em không chỉ đi một chuyến đi. Em đã sống theo một cách khác."
Đây không phải chuyến đi. Đây là cách sống.
Và mình tin... khi đủ người sống theo cách này, ngành du lịch nông nghiệp Việt Nam sẽ có bản lĩnh đi xa hơn bất kỳ quốc gia nào. Vì kỹ thuật có thể học, vốn có thể vay, mô hình có thể sao chép — nhưng văn hóa thì không.
Văn hóa chỉ có thể được sống.
Chúc bạn — dù chưa từng lên xe XVFS — vẫn mang được một trong năm giá trị này về với farm của mình, với gia đình của mình, với bộ tộc của mình. Để mỗi vùng đất bạn đi qua đều tử tế hơn một chút sau khi bạn rời đi.
-Nhà Hoạch Định - Phạm Thanh Tùng-