TOẠ ĐÀM VỚI TỈNH GIỮA ĐƯỜNG ĐI — KHI CHÍNH QUYỀN VÀ DOANH NHÂN NGỒI CÙNG BÀN
Mình đã ngồi rất nhiều hội thảo đầu tư nông nghiệp.
Có những hội thảo ở khách sạn 4–5 sao. Điều hoà mát lạnh. Màn hình LED trình chiếu số liệu. Lãnh đạo tỉnh phát biểu khai mạc 20 phút về tiềm năng vùng đất. Nhà đầu tư gật đầu lịch sự, tay ghi chú vài dòng vào notebook. Buổi chiều có tiệc buffet, có card visit trao đổi, có những câu "hẹn gặp lại sớm" được nói rất thật lòng. Rồi ai về nhà nấy.
Ba tháng sau — không có cuộc gọi nào được thực hiện. Không có thửa đất nào được khảo sát. Không có dự án nào được khởi động. Chỉ còn lại những tờ tài liệu nằm dưới đáy túi.
Mình không phê phán mô hình đó. Nó có vai trò của nó — tạo nhận thức, tạo kết nối bề mặt. Nhưng mình nhận ra từ lâu: nó thiếu thứ quan trọng nhất — đất thật, người thật, câu chuyện thật.
Khi hội thảo rời khỏi hội trường
Có một câu hỏi mình nung nấu từ nhiều năm trước: Nếu lãnh đạo tỉnh không ngồi ở hội trường mà ngồi ngay trên mảnh đất mà nhà đầu tư đang đứng — cuộc trò chuyện sẽ thay đổi như thế nào?
Câu trả lời là: thay đổi hoàn toàn.
Khi người ta đứng trên đất, ngửi mùi đất, thấy ánh sáng ban mai trên cánh đồng... ngôn ngữ tự nhiên trở nên thật hơn. Người lãnh đạo không còn đọc tờ trình — họ chỉ tay vào chân đồi và nói: "Khu này quy hoạch du lịch sinh thái đến 2030, chúng tôi đang cần đối tác triển khai." Nhà đầu tư không còn hỏi theo checklist chuẩn bị sẵn — họ hỏi vì họ đang nhìn thấy thứ họ muốn hiểu. Chủ farm bản địa không cần slide thuyết trình — họ kể câu chuyện bằng cách dẫn mọi người đi qua từng góc của mảnh đất mình đã đổ mồ hôi xây dựng.
Đó là toạ đàm thật. Không phải hội thảo.
XVFS 2026 làm điều đó
Xuyên Việt Farmstay 2026 — mùa thứ 4 liên tiếp — sẽ tổ chức toạ đàm xúc tiến đầu tư ngay trên từng vùng đất mà đoàn đi qua. Không phải sau chuyến đi. Không phải ở hội trường tỉnh. Mà là giữa hành trình, khi mọi người còn đang đứng trên chính vùng đất đó.
Mình đã chuẩn bị để mời được lãnh đạo các tỉnh — những người thực sự nắm quy hoạch, nắm chính sách ưu đãi, nắm câu chuyện thật của từng địa phương — ngồi cùng bàn với đoàn Xuyên Việt. Ngồi thật. Nói thật. Nghe thật.
Đây không phải lần đầu tiên mình thử làm điều này. Nhưng đây là lần đầu tiên mình làm nó một cách có hệ thống, có chuẩn bị chiến lược, và có sự đồng thuận hai chiều từ phía chính quyền lẫn cộng đồng doanh nhân tham hành trình.
Ba người, một bàn, một vùng đất
Mô hình mà XVFS 2026 hướng đến là kết nối ba nhóm vốn ít khi ngồi cùng nhau đủ lâu để ra được quyết định có giá trị:
Chính quyền địa phương — người biết quy hoạch, biết chính sách, biết những rào cản pháp lý thực sự. Không phải người phát biểu khai mạc rồi ra về, mà là người ở lại lắng nghe và trả lời thẳng vào từng câu hỏi của nhà đầu tư ngay trên thực địa.
Doanh nhân, nhà đầu tư — người có vốn, có ý tưởng, nhưng thiếu thông tin thực địa, thiếu niềm tin vào tính khả thi của từng địa phương. Một câu trả lời thẳng thắn từ lãnh đạo tỉnh ngay trên vùng đất đó có giá trị hơn cả tháng tra cứu tài liệu hay hỏi qua trung gian.
Nông dân, chủ farm bản địa — người đang sống trên đất đó. Người biết đất đó thật sự có gì, thiếu gì, cần gì. Họ không cần được "xúc tiến" — họ cần được nghe và được kết nối đúng người, đúng lúc.
Khi ba nhóm này ngồi cùng nhau, không có agenda cứng nhắc, không có microphone truyền hình, không có áp lực phải phát biểu đúng chuẩn giao thức... điều xảy ra là: những quyết định thật bắt đầu được hình thành.
Không phải "chúng tôi sẽ xem xét." Mà là "anh muốn gặp Sở Kế hoạch Đầu tư tuần tới không?" Không phải "địa phương luôn chào đón nhà đầu tư." Mà là "khu này còn 50ha chưa có người nhận, điều kiện cụ thể là..."
Tại sao hội thảo khách sạn không làm được điều này
Mình nói điều này không phải để so sánh hay phủ nhận, mà để chỉ ra sự khác biệt về bản chất.
Hội thảo ở hội trường có lợi thế của nó: quy mô lớn, nhiều người tham dự, dễ truyền thông, dễ ghi nhận thành tích. Nhưng nó có một điểm yếu mà không ai nói to: mọi thông tin đều đã được lọc và chỉnh sửa trước khi đến tai người nghe.
Con số tiềm năng du lịch nông nghiệp được làm tròn đẹp. Quy hoạch được trình bày theo hướng thu hút nhất. Khó khăn được đặt ở cuối slide nếu có. Rào cản pháp lý không ai dám hỏi thẳng vì sợ mất lịch sự trong không gian chính thức.
Còn khi đứng trên đất... câu hỏi tự nhiên xuất hiện không cần chuẩn bị: "Khu đất này nằm trong hành lang bảo vệ rừng không?" "Giấy phép xây dựng mất bao lâu thực tế?" "Nước sạch từ đâu?" "Con đường vào có kế hoạch nâng cấp chưa hay vẫn là đường đất mùa mưa?" "Điện 3 pha kéo vào được không?"
Lãnh đạo tỉnh trả lời ngay, trên đất, trước mặt chủ farm đang đứng cạnh — đó là độ tin cậy không hội thảo nào mua được.
Quyết định đầu tư cần nền tảng, không cần cảm xúc
Mình đã thấy đủ những dự án farmstay chết không phải vì thiếu đam mê, mà vì quyết định đầu tư dựa trên thông tin bề mặt.
Người ta mua đất vì thấy đẹp — mà không hỏi quy hoạch. Người ta ký hợp đồng thuê đất vì giá rẻ — mà không biết địa phương có ưu tiên phát triển loại hình này không. Người ta xây khu lưu trú vì nhìn thấy tiềm năng — mà không biết con đường vào chỉ mở 6 tháng mùa khô. Kết quả là những dự án bền vững trên PowerPoint nhưng không bền vững trên thực địa.
Toạ đàm trên vùng đất — khi có cả chính quyền lẫn nông dân bản địa cùng tham gia — là cơ hội để kiểm tra thực địa trước khi quyết định. Không phải để bị thuyết phục đầu tư. Mà để có đủ dữ liệu thật, nghe đủ góc nhìn thật, và từ đó ra quyết định bằng bản lĩnh của người hiểu mình đang làm gì.
Hãy chậm lại để tư duy thấu đáo hơn... Một quyết định đầu tư đúng đắn không cần vội — nhưng cần đủ thông tin.
Giá trị này không nằm trong lịch trình — nó nằm trong từng cuộc trò chuyện
Đây không phải "hoạt động bên lề" hay điểm nhấn truyền thông của hành trình. Đây là một trong những lý do cốt lõi mà XVFS 2026 được thiết kế khác với các mùa trước.
Mỗi điểm dừng trên hành trình Xuyên Việt — nơi đoàn nghỉ lại, ăn cùng nhau, ngủ trên đất đó — sẽ có ít nhất một cuộc toạ đàm với đại diện địa phương. Không nhất thiết là hội trường. Có thể là sân nhà rông. Có thể là khoảng sân trước cổng một nông trại. Có thể là bàn tròn dưới tán cây, bên ấm trà buổi sáng.
Thứ quan trọng không phải địa điểm. Thứ quan trọng là người thật — thông tin thật — đất thật.
Tin mình đi... khi bạn ngồi toạ đàm với lãnh đạo tỉnh trong khi đang đứng trên vùng đất mà họ đang mời gọi đầu tư — bạn sẽ biết ngay thứ gì thật, thứ gì chỉ là lời hứa. Và đó là kỹ năng không có trường lớp nào dạy, chỉ có thể học được khi bạn thật sự ở đó.
Đây là lý do năm nay thành phần trên xe sẽ khác — vì những gì diễn ra dọc hành trình sẽ không chỉ là hành trình nữa.
Chúc mọi người một tuần làm việc bền bỉ và có hướng đi rõ ràng!
-Nhà Hoạch Định - Phạm Thanh Tùng-